THƠ CHÂN DUNG

THƠ CHÂN DUNG
Phạm Xuân Dũng
 


1.Xuân Đức
                 Anh từ cửa gió chui ra
                 Đời thường vớ vấn rầy rà thịt xôi
                 Người không mang họ đi rồi
                 Đò xưa lặng lẽ đứng ngồi không yên.
2.Lê Đức Dục
                 Ngỡ mình đức ít dục nhiều
                 Nên trồng bồ kết chạc chìu trong thơ
                 Còn đây thương nhớ ngày xưa
                 Anh sang tuổi trẻ được mùa nhân sâm.
3.Bảo Thi
                 Bảo Thi đã bảo Thi rồi
                 Giấc mơ lông chuột lạy trời có chanh!
                 Các em còn đọc thơ anh
                 Thì thôi trắng cũng hoá thành lọ lem.

4.Tạ Nghi Lễ
                 Hai mươi năm anh đi đâu ?
                 Mà ngày trở lại khóc nhàu thước phim
                 Người xa Quảng trị đi tìm 
                 Thơ buồn phổ nhạc quê miềng hát vang .
5.Cao Hạnh
                 Tạ ơn bác cọp Thuỷ ba
                 Tôi đây mới được gọi là nhà văn
                  Cửa mình sóng cứ lăn tăn
                 Thôi sang cửa hội mà săn cá ngừ...
6.Y Thi
                 Lên non kể chuyện Ê đê
                 Về xuôi viết ký tái tê xóm làng
                 Bỗng dưng xuất hiện một thằng
                 Tót vào Cửa Việt định nằm trên anh .
7.Nguyễn Hoàn
                 Mai sau dù có bao giờ ...?
                 Phù sa ký ức mịt mờ xa xăm
                 Tưởng yên với phận con tằm
                 Ai dè rút ruột sang làm phó ty.
8.Nguyễn Quang Lập
              Đây người lính vẫn thường hay nói trạng
              Nên những mảnh đời đen trắng phải long đong
              Chưa qua hết mùa hạ nhiều cay đắng
              Vội trở về mua lục lạc cho con .
9.Lâm Thị Mỹ Dạ
              Có một thời con gái
              Xanh khoảng trời hố hom
              Khi hoà bình trở lại
              Thơ đến trường phổ thông .
10.Trần Thanh Hà
              Sông ơi sông chảy qua nhiều nước mắt 
              Nên tìm người đọc đắc nhân tâm
              Ba sáu phố phường vẫn ơi đò ca cút
              Gío mùa sau lạnh thấu chỗ em nằm .
11.Lê Thị Mây
              Biết phố còn hoa cưới
              Mắc chi cứ một mình
              Mơ giấc mơ thiếu phụ
              Thơ chưa hề đồng trinh.
12.Nguyễn Hữu Quý
              Cô Tấm đã vào cung vua
              Cho anh theo với lên Cùa còn ai
              Nỗi niềm bông huệ lắt lay
              Mười nghìn khát vọng ngủ say quên về .
13.Hoàng Tấn Trung
              Tiếng Anh anh nói làu làu
              Lại còn tiếng Việt tiếng Tàu tiếng thơ
              Một chiều nhớ Trịnh trời mưa
              Vội đem thư pháp treo chùa không sư.
14.Phạm Nguyên Tường
               Thưở xa em linh miêu nhìn quang gánh
               Chợ tang bồng mắc nợ mẹ Tam giang
               Ký ức tuổi thơ là dòng sông mớ ngủ
               Đêm trở mình : chủ tịch hội nhà văn. 
15.Vĩnh Mai
               Nhớ ông người biết khóc hoài
               Làm quan chẳng muốn làm người chẳng yên
               Văn chương đứng thẳng thì phiền
               Nằm co thì lợi ngồi thiền thì lo.
16.Lê Tri Kỷ
               Ở phố vắng một người không nổi tiếng
              Vẫn điều tra vụ án Ôn Như Hầu
              Thà cứ sống chìm chứ không làm chính khách
              Những tiếng nói thầm tri kỷ sẽ tìm nhau.
17.Ngô Minh
              Phía nắng lên lại có quà tặng xứ mưa
              Ngoài chân sóng là nước mắt của đá
              Cả làng xuýt xoa chân dung tự hoạ
              Rồi ngẩn ngơ nghe chuyện trạng Vĩnh hoàng . 
18.Phương xích lô
             Vắng khách đôi khi về chở gió
             Chiều tà quán cóc xích lô say 
             Dáng ai lừng lững đi ngoài phố
             Đọc lại thơ ngông cuộc rượu đày .
18.Tô Nhuận Vỹ
             Cuối dòng sông phẳng lặng
             Phía ấy là chân trời
             Ra ngoại ô vẫn ngoại...
             Gặp Tây chừ là vui .
 19.Nguyễn Quang Hà
             Lang thang với Huế một mình
             Bạn bè một thưở biết tìm nơi nao
             Cuối tuần trăng mật xanh xao
             Thời tôi mặc áo lính vào là đi...
20.Trần Tuấn
             Cất công đến tận chợ trời
             Luyện ma thuật ngón ai người như anh
             Biến này! ngón đỏ ngón xanh..
             Ngón vừa tỉnh giấc ngón thành chiêm bao.
21. Hải Bằng
             Mùa đông em lấy lửa của tôi đi
             Đến mùa hạ tôi đã thành đám cháy...
             Thời khói lửa còn tương tư đầm ngoại
             Nhờ em người Pháp cứu thương!
22.Trần Thuỳ Mai
             Về thị trấn hoa quỳ vàng cỏ hát
              Bài thơ về biển khơi biển của đời người
              Hóng gió thiên đường nhìn trăng rơi đáy giếng
              Rồi một mình ở Tôkiô.
23. Chu Lai
              Anh cứ vẽ những vòng tròn bội bạc
              Đừng lo nắng đồng bằng sợ phố nổi cơn giông
              Thì mọi chuyện cũng ăn mày dĩ vãng
              Có dám một lần mơ vùng đất xa xăm.
24.Nguyễn Khắc Thạch
                Có những dòng sông một bờ
                Phía bờ kia quay mặt
                Điều chưa đến mà sao thấy mất
                Nơi tôi sẽ về cỏ mọc cũng từ bi.
25.Nguyễn Trọng Tạo
                Nào thì hát đồng dao cho người lớn
                Ngả nghiêng  rồi làng quan họ quê tôi
                Đêm cuống quýt theo tình yêu sáng sớm
                Tản mạn thời tôi sống phải nương thân.
26.Hồ Anh Thái
                Em có là mảnh vỡ của đàn ông
                Người đàn bà trên đảo?
                Mười lẻ một đêm huyên náo
                Cõi người rung chuông tận thế lũ con hoang!
27.Bùi Ngọc Tấn
                Biển và chim bói cá
                Chuyện kể năm 2000
                Nhìn rừng xưa xanh lá
                Biết ai người ăn năn?
28.Dạ Ngân
                Con chó và vụ ly hôn
                Chuyện nghe hy hữu tiếng đồn làng văn
                Nước nguồn xuôi mãi bao năm
                Duyên nàng bén lại sắt cầm từ lâu.
29. Bảo Ninh
                Thân phận của tình yêu ở trại bảy chú lùn
                Hay nỗi buồn chiến tranh chan chứa
                Đừng bội phản những gì ta đã hứa
                Dù cầm gươm mà khắc dấu mạn thuyền .
30.Đào Hiếu
                Lạc đường một chuyến đi xa
                Qua sông kỷ niệm đàn bà khó quên
                Vòng tay người khác hơi mình
                Cho dù mạt lộ vẫn tìm đến nhau.
31.Hàn Nguyệt
                  Em còn hồi ức mùa thu
                  Hẹn cùng trăng bạc chơi đùa đấy thôi
                  Trinh nguyên dù đã chồng rồi
                   Ra đi bỏ mặc bao lời thị phi.
32.Hồng Chương
                   Ngược đường số 9 anh đi
                   Sau lưng máu lửa đồng quê tơi bời
                   Một luồng gió mới đến rồi ?
                   Hay là anh nóng trong người rồi mơ.
33.Nguyễn Khắc Thứ
                   Trận Thanh hương lần đầu anh xuất kích
                   Súng vang trời đất chuyển rung rinh
                   Chưa phá được kho bom Tân sơn nhất
                   Hẹn hò chi bản án tử hình .
34.Nguyễn Tiến Đạt
                    Sẽ về lại soi mặt dòng Bến hải
                    Tìm người đi nhặt cuội suốt mười năm   
                    Khúc hát tình tang tự tình người đã khuất
                    Nhớ một chàng mugic mắc đi  hoang.
35.Võ Văn Luyến
                    Thì tin vây ngọn nến anh trinh bạch !
                    Vẫn chờ nghe đêm Aí tử hát ru con
                    Lỗi hẹn cùng xuân đợi trầm hương  của gió
                    Thi nhân này đích thực Thi ông .
36.Phan Thị Vàng Anh
                     Chim này có thực Vàng Anh
                     Đem ra hội chợ tan tành đời chim
                     Khi người ta trẻ vô tình
                     Ở nhà quên bẵng quê mình ở mô?
37.Xuân Cang
                     Có những ngày thường đã cháy lên
                     Dấn thân hạt máu nhớ hay quên ?
                     Về già đắm đuối theo Kinh Dịch
                     Đoán chuyện thiên cơ trước ánh đèn.
38.Lương An
                     Đời ông có nắng Hiền lương
                     Có vè chống Pháp có thương giọng hò
                     Đi nhiều tàu lửa ô tô
                     Mà không quên nổi một cô lái đò.
39. Phan Quang
                      Một mình giữa đại dương dám săn cá voi
                      Rồi chinh phục Hymalaya quên ngày hẹn cưới
                      Đến mùa xuân nhìn đất rừng tiếc nuối
                      Mới giật mình trước hạt lúa bông hoa .
40.Thái Đào
                     Nghe tiếng trống trận nhớ chàng Từ Hải
                     Thắng giặc rồi gục ngã trước phồn hoa
                     Mượn chuyện cổ một đi không trở lại
                     Ai có về sông Dịch nhắn Kinh Kha. 
41.Đỗ Trung Quân
                     Quê hương là chùm khế ngọt
                     Em còn biết hát phượng hồng
                     Nhưng mà mai này nghỉ học
                     Em mơ được sống Sài gòn .
42.Phạm Đình Ân
                     Cứ mơ màng theo huyền ảo rồng bay
                     Nhìn Văn điển nghĩa trang nghi ngút khói
                     Quên cả trên đỉnh đầu nắng xối
                     Rơi xuống mộ người một sợi tóc tình nhân.
43.Đỗ Trọng Khơi
                     Muốn trèo lên nắng mà đi
                     Muốn du theo gió mà về với nhau
                     Con chim thiêng vẫn bay mau
                     Để người thơ đợi nhiệm màu xa xôi.
44. Trương Nam Hương
                     Còn đây hè phố tuổi thơ
                     Nhớ tuổi hai mươi tình tự
                     Khúc hát của người xa xứ
                     Lão ông Văn miếu hát hoài .
45.Mai Văn Phấn
                    Ai ngờ chiếc lá có gai
                    Nhỏ to mấy giọt nắng phai cuối mùa
                    Gọi tìm tôi thưở dại khờ
                    Về thương tôi của bây giờ tinh khôn.
46.Nguyễn Xuân Khánh
                    Bài học Hồ Quý Ly vẫn còn nóng hổi
                    Đừng gây thêm chính sự phiền hà
                    Đừng ra rả những điều giả dối
                    Mặc kẻ thù xâm phạm nước Nam ta.
47. Nguyễn Khắc Phục
                    Vào ngôi đền còn cầu may chứng khoán
                    Lũ vô đạo  vỗ ngực mình ngoại phạm
                    Thành phố không bị chiếm thật không?
                    Để còn ngồi viết ký sự Thăng long .
48.Nguyễn Sĩ Đại
                    Ba đời nông dân ba đời áo lính
                    Vẫn quẩn quanh sau luỹ tre làng
                    Mùa hạ mất điện rồi mùa màng lo nắng cháy
                    Không yêu nổi họ hàng yêu chi nổi nhân dân.
49.Nguyễn Văn Đắc
                     Làm người nhờ cái rốn
                     Và cách rốn một gang
                     Rượu vào thơ ngả ngớn
                     Xin em đừng nghi oan. 
                
                                                              
50.Việt Phương
                     Cửa đã mở có thực là cửa mở
                     Sao bơ vơ đông đảo thế này?
                     Đồng hồ Liên xô không tốt hơn đồng hồ Thuỵ sĩ
                     Nhưng trăng Trung quốc vẫn tròn hơn trăng nước Mỹ
                     Hơn tám mươi rồi mới vào hội nhà văn
                     Dẫu thời nào nói thật cũng gian nan
                     Cửa đã mở có thực là cửa mở
                     Sao bơ vơ đông đảo thế này?  
                 
 Địa chỉ : Phạm Xuân Dũng đài PT-TH tỉnh Quảng trị đt:0985972975.