CÁC NHÀ VĂN NỔI TIẾNG THỦ ĐÔ VỚI ẨM THỰC HUẾ

By NGÔ MINH

 

CÁC NHÀ VĂN NỔI TIẾNG THỦ ĐÔ

 VỚI ẨM THỰC HUẾ

 Ngô Minh

           

Nhac si Van Cao

Giáo sư Nhật Bản Tomita Kenje có một nhận xét rất tinh tế rằng:" Phong cách ăn của người Việt Nam đôi khi còn đậm tính dân tộc hơn cả ngôn ngữ . Huế là xứ sở ẩm thực độc đáo vừa dân dã vừa sang trọng. Ai đến Huế sau khi thưởng thức các món ăn nấu theo lối Huế cũng đều xuýt xoa khen ngợi và nhớ mãi như một kỷ niệm đẹp đời mình! Nhiều nhà văn nhà thơ nhạc sĩ lớn đương đại Việt Nam cũng rất mê các món ăn Huế rượu làng Chuồn. Xin kể vài kỷ niệm để thấy rằng: không chỉ người Huế thích món Huế mà cả những người sành ẩm thực nhất nước cũng mê món Huế !

More...

TRIẾT LÝ ẨM THỰC DÂN GIAN VIỆT

By NGÔ MINH

  NGÔ MINH

TRIẾT LÝ ẨM THỰC DÂN GIAN VIỆT  

             Người Việt lúa nước từ ngàn năm nay đã tự tổng kết cho mình một một triết lý ẩm thực rất tinh tế và sâu sắc về tất cả các  khía cạnh của văn hoá ăn : Chọn thực phẩm ngon cách chế biến món ăn văn hoá ăn...Thời chưa có sách vở triết lý ăn của người Việt đã được lưu truyền qua ca dao tục ngữ. Ông cha ta nói Có thực với vực được đạo. Nhưng lại day Học ăn học nói học gói học mở. Nghiên cứu triết lý ẩm thực Việt qua  ca dao tục ngữ cũng là một cách tìm về cội nguồn.

More...

NGUỒN MẠCH THANH TÂN

By NGÔ MINH

 

NGUỒN MẠCH THANH TÂN

                              

     Ký của Ngô Minh


     Đoàn văn nghệ sĩ Huế với cán bộ nhân viên Thanh Tân Spa ở cổng vào
     
          Chữ Thanh Tân trong tiếng Việt là sự trẻ đẹp tươi xinh. Thanh Tân tôi đang nói ở đây cũng là cái  xanh trẻ hấp dẫn nhưng lại là tên Khu du lịch nghỉ dưỡng Thanh Tân Spa nổi tiếng cách Huế 30 cây số về phía bắc thuộc Công ty Cổ phần Thanh Tân. Điều cần lưu ý là Thanh Tân không phải là cái tên đặt cho kêu cho hoa lá cành mà là tên cúng cơm của một làng đạo thiên chúa ở xứ sở này từ 400 năm trước. Thanh Tân  cũng là nơi mà nhà thơ  lừng danh Hàn Mạc Tử đã sống nhiều năm. Theo nhà nghiên cứu Nguyễn Thế thì tuổi thơ Hàn Mặc Tử đã từ làng Lệ Mỹ Đồng Hới vào  Thanh Tân này sinh sống với người thân nên  ông đã lấy bút danh là Lệ Thanh ( tên ghép  chữ đầu của Thanh Tân- Lệ Mỹ).
Có thể nói từ khi người Huế biết làm du lịch nghĩa là từ hơn 20 năm nay mới có một Khu du lịch sinh thái- nghỉ dưỡng được xây dựng theo đúng nghĩa của nó có tên trong sách hướng dẫn du lịch quốc tế. Du khách đến đây vừa đi dạo ngắm  cảnh thiên nhiên thơ mộng vui chơi giải trí thư giản lại vừa dưỡng sinh chữa bệnh theo kiểu Á Đông. Tất cả đều được kiến tạo một cách bài bản tôn trọng thiên nhiên bảo vệ nguồn nước khai thác lợi thế thiên nhiên đúng quy cách...

More...

ĐỌC THƠ PHAN TRUNG THÀNH Ở NHÀ CHỒ TAM GIANG

By NGÔ MINH

  Ngô Minh

NHÀ CHỒ TAM GIANG QUÊ QUÁN CỦA THƠ

Bút ký                                                               

        
Nhà thơ Phan Trung Thành  đứa con của Phá Tam Giang   
        
          Trong đợt đi Trại viết ở Khu du lịch tắm nước nóng Thanh Tân anh em văn nghệ chúng tôi được huyện Phong Điền cho đi dạo trên Phá Tam Giang một ngày.
Nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Thế là người dẫn đường. Anh dân sở tại thuộc lòng từng tấc đất cổ xưa của huyện. Xe chở về Điền Hải rồi xuống đò ra Phá Tam Giang. Mọi người ngồi trong khoang trò chuyện phiếm. Nhà thơ Nguyễn  Khắc Thạch thì xếp bằng ngồi thiền mặc cho máy nổ inh tai. Tôi là dân biển nên lúc nào cũng thích đứng ở lái ngắm đất trời sông nước. Ông lái thuyền da đen như người Phi chốc chốc cúi người thò cái que chọc rong bám vào chân vịt máy nổ nói với tôi: "Ở Phá Tam Giang này có trăm nghề sinh nhai. Như tụi tui thì chạy đò dọc đò ngang chở khách đi chợ Cầu Hai Đông Ba; còn những người đang vớt rong lên lại hất rong xuống kia là người làm nghề cào lươn. Lươn ở đầm phá nhiều lắm nó thường ăn dưới lớp mùn rong. Trước kia muốn bắt lươn người ta làm cái lưỡi móc mỗi nhát chỉ móc được một con nay người ta "sáng chế" loại móc nhiều lưỡi dùng máy nổ "cày" trên phá có khi bắt được từng chùm bất kể lớn bé. Còn rất nhiều người làm nghề nò sáo. Chú thấy không mênh mông phá Tam Giang người ta chia ô cắm nò đóng sáo hết không còn một chỗ trống...Rồi ông bất ngờ hỏi: "Chú làm nghề gì mà thấy cứ ngắm cảnh ngẩn tò tè rứa?".  - "Tôi làm thơ. Bác có  thuộc câu thơ nào không?". Anh lái chợt hiểu ra:" Ừ ừ...thơ hử...Phá Tam Giang em sang không đặng. Ngoắt vói ơi chàng... Ngoắt vói ơi chàng...hay Thương em anh cũng muốn vô / Sợ truông nhà Hồ sợ Phá Tam Giang ...Làm thơ là làm những câu để hát như vầy phải không? . "- Gần như thế ?"."- Thế thu nhập có  khá không ?" "- Chắc chắn là thua nghề cào lươn ở phá...". Ông lái đò cười vang ...

More...

SÁCH MỚI "MIỀN CỎ THƠM" CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

By NGÔ MINH

 NgMinhBạn đọc Blog thân mến.      

  Vào dịp sinh nhật lần thứ 71 (9-9-2007) nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường đã ra mắt  bạn bè tập bút ký " MIỀN CỎ THƠM". Đây là tập sách thứ 7 của Hoàng Phủ được ấn hành kể từ khi anh bị bạo bệnh hôn mê hai tháng trời ở Đà Nẵng năm 1998 chưa kể Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường 4 tập dày 2000 trang do NXB Trẻ và Công ty Văn hóa Phương Nam thực hiện .Những tác phẩm đó chứng tỏ bút nội lực sức làm việc ghê gớm của nhà văn. Tập bút ký MIỀN CỎ THƠM  gồm 37 thiên bút ký xúc động nhà văn sáng tác trong thời gian gần đây. Trong đó có một số bút ký viết về những con người cụ thể như Vua Minh Mạng các nhà văn Đoàn Giỏi Văn Cầm Hải.... Ngô Minh hân hạnh có mặt trong tập sách với bài bút ký  Thế giới tìm thấy trong tập thơ "huyền thoại Cửa Tùng" của Ngô Minh. Xin trân trong giới thiệu với bạn đọc Vnweblogs.com


****




 THẾ GIỚI TÌM THẤY TRONG TẬP THƠ

“HUYỀN THOẠI CỬA TÙNG” CỦA NGÔ MINH

                                HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG 

               Kể từ tập thơ đầu tay (Phía nắng lên in năm 1985) Huyền thoại Cửa Tùng là tập thơ thứ mười (và là tập sách thứ 17) của Ngô Minh đã ra mắt công chúng. Dù nghề làm báo có chi phối đôi chút thì giờ của anh có thể nói chắc rằng Ngô Minh đã đi cùng với thơ 20 năm và thực sự đã trở thành người bạn cố tri của thơ giữa lúc mà những đồng nghiệp khác của anh hoặc do qúa nghèo đói hoặc do đã giàu có lên đều đã phải từ giã nghề làm thơ. Vậy thì Ngô Minh đâu còn là “một nhà thơ trẻ có triển vọng” để cần tôi viết đôi lời giới thiệu với độc giả? Thế nhưng xin thú nhận rằng tôi đã thật sự xúc động và vui mừng xiết bao khi được Ngô Minh ngỏ ý muốn nhường cho tôi bày tỏ đôi lời gọi là trước bạn bè quen biết về tập thơ thứ mười này. Vì một lẽ đơn giản nhưng hiếm có rằng đây là một tập thơ thuần tuý dành cho Quảng Trị mảnh đất nhau rốn của tôi và cũng là đất quê ngoại của Ngô Minh hơn nữa là mảnh đất chiến trường nóng bỏng của cả hai chúng tôi.

 

               Gần ba mươi năm chiến tranh đã đi qua nhưng không hiểu sao sự vật đối với tôi lại gần gũi thế và những kỷ niệm đối với tôi vẫn nóng bỏng thế tươi mới như không thuộc về quá khứ và trĩu nặng tâm hồn như một cái gì thuộc về vĩnh cửu. Ở những người đã đi qua kháng chiến như chúng tôi hình như đã hình thành một con người cảm nghĩ riêng để xúc động dễ dàng đối với những cái tưởng như phù phiếm đối với chuyện cơm gạo áo tiền của ngày hôm nay. Quảng Trị đối với hai chúng tôi là một mảnh “đất thánh” như vậy của đời người hoặc nói quá đi một chút là nguồn suối trường tồn của văn học.

 

               Nhưng vào thời kỳ tôi có mặt ở đó mặt đất Quảng Trị như không còn gì chỉ còn những dáng người đi lang thang ở đường chân trời. Dưới tác dụng của một cuộc chiến quá dữ dằn mảnh đất quê tôi đã chết theo kiểu một kẻ bị ám sát ; đến nỗi ngay ngày đầu của cuộc chiến tôi đã trở lại tìm làng tôi trong một đám cỏ dại mịt mù. Tôi cứ ngơ ngác nhìn bốn phía xem làng tôi ở đâu; nào ngờ trong cỏ dưới hai bàn chân tôi là hai chữ “Hoàng tộc” của chiếc cổng gạch tôi vẫn ngồi chơi những ngày thơ ấu. Thú thật là không có nơi nào trên trái đất đã khiến tôi thèm gọi một tên làng như ở Quảng Trị vì ở đấy không còn tồn tại bất cứ dấu vết nào của những ngôi làng xanh biếc ngày xưa; tất cả đã lặn chìm dưới mặt đất. Về Quảng Trị trong những ngày tháng bây giờ người ta gặp nhiều những nắng gió cát sóng biển cơn khát và những ngôi mộ gió với những nén nhang  đỏ bập bùng trong đêm tối để dành tưởng nhớ những người đi không về; cũng đầy những ngôi nhà không bao giờ đóng cửa như đang chờ một ai đó bước vào ngõ. Ngô Minh đã bắt gặp những “vật ngoài hành tinh” ấy bằng kinh nghiệm đau đớn của một người lính và bằng độ nhạy cảm của một nhà thơ. Anh không ngớt nhớ lại những đồng đội Quảng Trị đã nằm xuống trong lòng đất Miền Đông Nam Bộ ngửi thấy hơi hướm quen thân của bạn bè trong mùi áo lính sau những đêm ngủ hầm nắm úp thìa vào nhau trong vẻ “quê mùa” chất phác của giọng nói :”Ai ngờ dưới tro những câu chuyện trạng-lại lên xanh lấp lánh mắt cười”. Tính tình của Ngô Minh tôi biết quá rất là chân chất khí khái giống như đúc những điều anh kể trong “thế giới” Quảng Trị của anh.

 

                Tôi còn nhớ một tập tuyển thi văn của Quảng Trị có tên là “Đất kim cương”. Tôi cho rằng đó là một cái tên khái quát rất giỏi; và nghĩ rằng nếu đào lên ta sẽ gặp trong lòng đất không phải là vàng mà là kim cương. Qủa thật không nơi đâu mà những con người “chân quê” đã biết sống bản chất đến như vậy.

 

               Vì lẽ đó tập thơ này của Ngô Minh cuốn hút tôi không ngờ thức dậy trong tôi những suy tưởng hầu như không còn mấy ai nghĩ tới nữa giữa thế giới thị trường bây giờ. Xin chân thành cảm ơn nhà thơ đã một lần thổ lộ với tôi những bí mật tận đáy lòng trên những trang sách đầy ắp “chất Quảng Trị” này.

Huế 22 tháng 7 năm  2004                                                                               H.P.N.T 

More...

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI CỦA NGÔ MINH

By NGÔ MINH

Không chỉ là chuyện một tử tù

 (hoặc là “Một thời và mãi mãi”)(Đọc “Chuyện tử tù Lê Quang Vịnh” của Ngô Minh NXB Văn nghệ 2007)                                                              

                                                Nguyễn Khắc Phê

 Tròn 45 năm sau ngày Lê Quang Vịnh bị kết án tử hình tại Sài Gòn nhà thơ-nhà báo Ngô Minh mới có dịp gặp con người nổi tiếng này tại Huế khi anh quyết định trở về ngôi làng xưa gần chùa Thiên Mụ. Đã có nhiều sách báo viết về anh nhưng có những chuyện với một quãng cách thời gian nhất định và nhất là khi người trong cuộc không còn giữ chức vụ nào nữa không còn bị ràng buộc bởi những mối quan hệ này nọ thì nhà báo mới “khai thác” được.

More...