QUAN - SÂU VÀ QUAN DỌA DÂN

By NGÔ MINH

QUAN - SÂU VÀ QUAN DỌA DÂN

Kỳ Duyên

 

 
Quan sâu -  quan đi xe xịn   quan huyện dí súng vào đauần lương thiện  những lát cắt bi hài của cuộc sóng hôm nay...


Quan hành khất và quan đi xe xịn


Rất ngẫu nhiên mới đây vào ngày 7 và 10-5 trên báo Sài Gòn Tiếp Thị và Bee.net.vn có 2 thông tin mà khi đọc người ta bỗng cảm thấy dư vị chua chát của kiếp người.

Đó là tin Thanh Hoá- thiếu đói từ miền xuôi lên miền ngược: Hiện nay tại 21/27 huyện thị xã t/p của tỉnh Thanh có tới 93.283 hộ (241.558 nhân khẩu) đang thiếu đói lương thực phải chạy ăn từng bữa. Nhiều hộ phải ăn khoai độn hàng ngày ăn ngô giống... Đến mức ông Phó Chủ tịch tỉnh vừa phải vác rá- làm công văn số 2592/UBND-DTMN gửi Thủ tướng CP xin hơn 2000 tấn gạo cứu trợ cho dân chúng trong kỳ giáp hạt.

Có điều nếu trước đây tin dân thiếu đói khiến cả xã hội lo ngại thì bây giờ người ta lại đặt câu hỏi ngược!

Ở một đất nước đã vươn lên đứng thứ 2 xuất khẩu lúa gạo nhiều tỉnh đang hướng tới công nghiệp hóa hiện đại hóa thì cái việc lãnh đạo một tỉnh chưa phải tỉnh khó khăn nhất như Đắc Nông Điện Biên Lai Châu... vẫn còn làm hành khất với trung ương kể cũng kỳ kỳ. Đến mức có ý kiến cho rằng nên xem lại lãnh đạo như vậy thì cũng là thiếu đói về năng lực?

Bên cạnh cái tin quan phải hành khất là cái tin quan sướng: Quan chức Bộ Tài chính muốn đi xe xịn hơn?. Cái tin ấy không biết có làm xao xuyến con tim quan chức các Bộ các ngành không nhưng chắc chắn nó làm cái bụng đói cồn cào của người dân tỉnh Thanh... réo sùng sục

Theo dự thảo mới này trung bình các quan chức Bộ TC được cấp thêm từ hơn 200 triệu đồng đến 300 triệu đồng để mua xe công: Bộ trưởng được cấp thêm 300 triệu đồng (từ 800 triệu đồng lên 1 1 tỷ đồng) tăng 40% so với mức kinh phí hiện quy định. Xe công cho các lãnh đạo công ty thuộc Bộ này cũng tăng khoảng 25-30%.

Ngay lập tức các chuyên gia kinh tế định lượng- nhưng là sự định lượng về đạo lý:

1) Trong thời điểm lạm phát tăng cao đời sống nhân dân nhiều nơi rất khó khăn Chính phủ đang chủ trương cắt giảm đầu tư chi tiêu công dự thảo này có hợp lý và có phải đạo?

2) So sánh với mức lạm phát năm 2010 là hơn 10% thì việc dự thảo tăng kinh phí mua xe mới đây không phải do lạm phát và trượt giá mà vì các quan chức muốn lên đời xe xịn hơn!

3) Trung bình mỗi xe tăng 200 triệu đồng mỗi Bộ ít nhất cũng trăm chiếc. Sau Bộ TC nếu 20 Bộ và chính quyền các cấp ở 65 tỉnh TP cả nước cũng nô nức học tập tấm gương đi xe xịn của các quan chức Bộ TC thì số tiền phát sinh sẽ là trăm nghìn tỷ đồng.

Và còn thêm một sự không phải đạo nữa: Chưa ai tính được chất xám của các quan chức đi xe xịn đóng góp hiệu quả ra sao vào những chủ trương chính sách đúng đắn cho dân nhờ. Nhưng người dân thì chỉ nhớ bằng mắt thấy tai nghe có những xe công xe xịn dùng để đưa các phu nhân đi lễ bái cầu lộc cầu tài cầu chức cầu vinh đi chúc mừng và đón 1 vị tiến sĩ nào đó vừa đội mũ con chuồn chuồn.

 Xe xịn oách và oai đến nỗi cách đây ít lâu một ông giám đốc doanh nghiệp tư nhân (xe biển trắng) cũng phải tìm mọi cách đi đêm để mua được một cái biển xanh dọa thiên hạ giữa thanh thiên bạch nhật. Sợ quá!

Rất tình cờ trên báo Lao Động cách đây hơn 1 tháng có đưa tin nước láng giềng- Trung Quốc một nước kinh tế khổng lồ bình quân thu nhập cao hơn hẳn mà mới đây Chính phủ nước này đã yêu cầu các bộ trưởng và chủ tịch tỉnh nâng thời hạn sử dụng xe công lên 8 năm mới được đề nghị thay mới. So với quy định cũ niên hạn sử dụng xe công cho quan chức tại Trung Quốc kéo dài thêm 3 năm.

Không hiểu các quan chức Bộ TC nghĩ gì khi đọc tin này?

Và không hiểu người dân chúng ta nghĩ thế nào về năng lực và phẩm cách các quan hành khất và quan đi xe xịn bạc tỉ?

Sâu và thuốc DDT

Mới đây 1 bài viết trên ViêtNamNet khiến dư luận cả xã hội xôn xao: Một con sâu đã nguy hiểm huống gì một bầy. Xôn xao vì  đó là câu phát ngôn cực kỳ ấn tượng và hay nhất của ông Trương Tấn Sang Thường trực Ban Bí thư trong cuộc tiếp xúc với cử tri Quận 1 (TP. HCM).

Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi một bầy sâu là chết cái đất nước này

Đọc kỹ người viết bài này đã lặng đi hồi lâu.

Xin cảm ơn ông Trương Tấn Sang đã hiểu và chia sẻ với nỗi đau lớn của nhân dân.

Đương nhiên có sâu thì phải có thuôc trừ sâu DDT. Nhân dân ngàn đời nay- chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa- vẫn làm như thế.

Nhưng những con sâu- như ông đã trầm ngâm và xấu hổ thốt lên thì DDT sẽ phải là loại biệt dược gì? Để có thể diệt trừ được nhất là sâu tham nhũng loại sâu quốc nạn. Làm đất nước suy vi. Làm nhân dân mất niềm tin. Làm kẻ thù hí hửng. Làm vị thế dân tộc yếu đi trong con mắt quốc tế. Họa của quốc gia chưa đến từ bên ngoài mà rất có thể nảy nòi từ bên trong bắt đầu từ loại sâu này.

Đương nhiên không thể khác thuốc DDT đặc trị- chính là 1 thiết chế quản lý xã hội văn minh tiên tiến hợp quy luật và vì lợi ích dân tộc. Nhiều người vẫn hoài nghi về loại thuốc đặc trị đã có chưa nhưng cũng không ít người nhen nhóm niềm hy vọng khi ông nhấn mạnh: Mục tiêu trước mắt là sửa đổi cơ chế thể chế và tổ chức chỉ đạo.

Một sự sửa đổi cơ chế thể chế hay đổi mới tiếp tục- là nhu cầu tự thân là tiếng gọi thiết tha của dân tộc của sự phát triển. Nhưng sự sửa đổi đó phụ thuộc lớn vào tầm tư duy chiến lựơc vào cái tâm và bản lĩnh của bộ máy lãnh đạo đất nước. Đổi mới theo phương cách nào là sự chọn lựa tài ba hay không nhưng cuối cùng hành pháp vẫn phải ra hành pháp lập pháp phải ra lập pháp tư pháp phải ra tư pháp. Và thần Công lý không thể bị bịt mắt chỉ vì mải ...đếm tiền.
Lịch sử của mọi quốc gia trên thế giới không có chỗ cho chữ giá như mà lịch sử chỉ có chỗ cho chữ trả giá. Nếu thất bại chỉ dân tộc là thiệt thòi và nhân dân lãnh đủ. Nếu thành công dân tộc ấy có cơ phát triển và thăng hoa.

Dân tộc Việt Nam đã trả giá và chấp nhận trả giá đắt trong quá khứ chiến tranh chống xâm lược để có một nền độc lập tự do vô giá. Nhưng trong thời hội nhập chúng ta phải trả giá đắt bằng biết bao tiền thuế của dân lại là vị đắng của sự non kém.

Vì lẽ đó nhân dân đang trông đợi vào sự sửa đổi vĩ đại như ông thay mặt cho các đồng chí đồng sự đã cam kết trước các cử tri cũng là trước nhân dân. Một chữ Đợi xin đừng để quá lâu đừng để  như ý tứ ca từ Đợi thiết tha của nhạc sĩ Huy Thục: Đợi một ngày đất lạ thành quen. Đợi một đời anh quen thành lạ!. Xin đừng để một đời...

Lòng mẹ và sự từ mẫu

Ngày 7-5- 2011 báo Tuổi Trẻ có một bài viết với tiêu đề giản dị: Mẹ của trẻ bị bỏ rơi. Nhưng câu chuyện lại mang đến cho người đọc những xúc cảm đa chiều. Đó là hai người đàn bà- chị Đặng Thị Hiệp và chị Nguyễn Thị Lành đều ở lứa tuổi 50 tri thiên mệnh. Không rõ vì những ẩn ức nào trong đời riêng mà hàng chục năm nay các chị chỉ đắm đuối với số phận của những đứa trẻ sơ sinh còn đỏ hỏn bị cha mẹ chúng nhẫn tâm vứt bỏ.

 <